Truyện ngắn "Ruthless" by William De Mille
Văn học phương Tây tự hào có vô số tác phẩm kinh điển được giảng dạy rộng rãi trong các trường trung học phổ thông ở Mỹ. Mỗi tuần, chúng ta sẽ cùng nhau đắm chìm vào thế giới của những truyện ngắn kinh điển, đầu tiên là đọc cả bản tiếng Anh lẫn tiếng Việt để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp ngôn ngữ của tác phẩm. Sau đó, ở số tiếp theo, chúng ta sẽ đi sâu vào phân tích ý nghĩa ẩn chứa bên trong.
__________________________
Câu chuyện của tuần này là "Ruthless" hay "Tàn nhẫn" của tác giả William De Mille.
Ruthless
William de Mille
Outside, the woods lay in clear October sunlight: the autumn air was full of the sharp, exciting smell of moist, leaf-covered earth. Inside, a man smiled grimly as he turned from the bathroom cabinet, entered the primitive living room of his mountain camp, and crossed to a closet set in the pine wall.
It was his special closet with a spring lock, and in it he kept guns, ammunition, fishing rods and liquor. Not even his wife was allowed to have a key, for Judson Webb loved his personal possessions and became furious if they were touched by any hand but his own.
The closet door stood open: he had been packing his things away for the winter, and in a few minutes he would be driving back to civilization. As he looked at the shelf on which the liquor stood, his smile was not attractive. All the bottles were unopened, except one quart of Bourbon which was placed invitingly in front, a whiskey glass by itself. The bottle was less than half full.
As he took it from the shelf, his wife spoke from the next bedroom. "Everything is packed, Judson," she said. "Hasn't Alec come to turn the water off and get the keys?"
Alec lived about a mile down the road and acted as a caretaker for the city folks when they were away.
"He's down at the lake taking the boats out of the water. He said he'd be back in half an hour.
Mabel came into the room carrying her suitcase. But she paused in surprise as she saw the bottle in her husband's hand. "Judson!" she exclaimed, "you're not having a drink at ten o'clock in the morning, are you?"
"You're wrong, my dear," he chuckled, "I'm not taking anything out of this bottle; I'm only putting something into it." His closed hand opened, and he put two tiny white tablets on the table as he started to uncork the whiskey.
Her eyes narrowed as she watched him. She had learned to dread that tone of his voice; it was the tonė he used when he was planning to 'put something over' in business.
"Whoever broke into my closet last winter and stole my liquor will probably try it again once we are out of here," he went on, "only this time he'll wish he hadn't."
She caught her breath at this cruel vindictiveness as one by one he dropped the tablets into the bottle and held it up to watch them dissolve.
"What are they?" she asked, "something to make him sick?"
"And how!" He seemed fascinated as he saw the Bourbon changing into a deadly drink. "At least no one has found an antidote: once it's down, it's the end."
He corked the bottle and set it back on the shelf alongside the little whiskey glass. "Everything nice and handy," he remarked, "now, Mr Thief, when you break in, have a good drink; I won't begrudge you this one."
The woman's face was pale. "Don't do it, Judson," she gasped, "it's horrible - it's murder."
"The law doesn't call it murder if I shoot a thief who is entering my house by force," he said harshly. "Also, the use of rat poison is not forbidden. The only way any rat can get into this closet is to break in. What happens then has nothing to do with me."
"Don't do it, Judson," she begged, "the law doesn't punish burglary by death; so what right have you.........?"
"When it comes to protecting my property, I make my own laws." His deep voice was like that of a big dog growling at the possible loss of a bone.
"But all they did was to steal a little liquor," she pleaded, "probably some boys off on a lark. They didn't do any real damage."
"That's not the point," he said. "If a man holds me up and robs me of five dollars, it makes me just as sore as if he took a hundred. A thief's a thief."
She made one last effort. "We won't be here till next spring. I can't bear to think of that death-trap waiting there all the time. Suppose something happens to us - and no one knows."
He chuckled once more at her words. "We'll take a chance on that," he said. "I've made my pile by taking chances. If I should die, you can do as you please. The stuff will be yours."
It was useless to argue - she knew. He had always been ruthless in business and whenever anything crossed him. Things had to be done his way. She turned towards the door with a sigh.
"I'll walk down the road and say goodbye at the farmhouse," she said quietly, "you can pick me up there." She had made up her mind to tell Alec's wife. Someone had to know.
"Okay, my dear, "he smiled, "and don't worry about your poor little burglar. No one is going to get hurt who hasn't got it coming to him.
As she went down the path, he started to close the closet door, then paused as he remembered his hunting boots outside on the porch. They belonged in the closet. So, leaving the door open, he went to fetch them from the heavy, rustic table on which they stood, along with his bag and top coat.
Alec was coming up from the lake and waved to him from a distance.
A chipmunk, hearing Judson's heavy tread, left the acorn it was about to add to its store within the cabin wall and disappeared.
When reaching for his boots, Judson stepped upon that acorn. His foot slid from under him and his head struck the massive table as he fell.
Several minutes later, he began to regain his senses. Alec's strong arm was supporting his head as he lay on the porch, and a kindly voice was saying, "It wasn't much of a fall, Mr Webb. You ain't cut none; just knocked out for a minute. Here, take this. It'll pull you together."
A small whiskey glass was pressed to Judson's lips. Dazed and half-conscious he drank.
Tàn nhẫn
Tác giả William De Mille
Bên ngoài, khu rừng chìm trong nắng tháng Mười trong vắt. Không khí mùa thu phảng phất mùi đất ẩm phủ đầy lá mục, vừa sắc lạnh vừa khơi gợi một cảm giác hưng phấn khó tả.
Bên trong căn nhà gỗ đơn sơ giữa núi, một người đàn ông nở nụ cười nhếch mép khi rời khỏi tủ thuốc trong phòng tắm. Ông bước qua phòng khách thô mộc rồi tiến đến chiếc tủ âm tường bằng gỗ thông.
Đó là chiếc tủ riêng của ông, có khóa lò xo đặc biệt. Trong đó cất súng, đạn, cần câu và rượu. Ngay cả vợ ông cũng không có chìa khóa. Judson Webb vốn yêu quý tài sản của mình một cách cực đoan và nổi giận nếu bất kỳ ai chạm vào chúng.
Cánh tủ đang mở. Ông vừa dọn dẹp để đóng cửa trại nghỉ đông, chỉ ít phút nữa thôi sẽ lái xe trở về thành phố. Trên kệ, những chai rượu xếp ngay ngắn, tất cả còn nguyên niêm phong, trừ một chai Bourbon đặt phía trước cùng một chiếc ly nhỏ. Chai rượu đã vơi hơn nửa.
Khi ông cầm nó xuống, giọng vợ vang lên từ phòng ngủ bên cạnh.
“Mọi thứ xong rồi, Judson. Alec chưa tới để khóa nước và nhận chìa khóa sao?”
Alec sống cách đó chừng một dặm, trông nom căn trại mỗi khi chủ nhân vắng mặt.
“Anh ta đang ở hồ kéo thuyền lên. Nửa tiếng nữa sẽ quay lại.”
Mabel bước vào, tay xách vali. Bà dừng lại khi thấy chai rượu trên tay chồng.
“Judson! Anh không định uống rượu lúc mười giờ sáng đấy chứ?”
Ông bật cười khô khốc.
“Em nhầm rồi. Anh không lấy gì từ chai này. Anh chỉ thêm vào thôi.”
Bàn tay đang khép mở ra, để lộ hai viên thuốc trắng nhỏ đặt xuống bàn, trong khi ông bắt đầu mở nút chai.
Mabel nheo mắt nhìn. Bà đã quá quen với giọng điệu ấy, thứ giọng mà ông dùng mỗi khi toan tính một nước cờ trong kinh doanh.
“Kẻ nào đã đột nhập vào tủ của anh mùa đông trước và lấy trộm rượu chắc sẽ còn quay lại,” ông nói tiếp. “Nhưng lần này hắn sẽ hối hận.”
Bà nín thở khi thấy từng viên thuốc rơi xuống chai rượu. Ông giơ chai lên, chăm chú nhìn chất lỏng bên trong đang biến đổi.
“Đó là gì vậy? Thuốc khiến hắn đau bụng à?”
“Còn hơn thế.” Ông nhìn chai Bourbon như bị thôi miên. “Chưa ai tìm ra thuốc giải. Uống vào là xong đời.”
Ông đậy nút lại, đặt chai về chỗ cũ cạnh chiếc ly nhỏ.
“Mọi thứ sẵn sàng rồi. Nào, ngài trộm, cứ tự nhiên thưởng thức. Lần này tôi không tiếc.”
Mặt Mabel tái đi.
“Đừng làm vậy, Judson. Thật kinh khủng. Đó là giết người.”
“Nếu tôi bắn một tên trộm đột nhập nhà thì pháp luật cũng không gọi là giết người,” ông đáp cộc cằn. “Và dùng thuốc diệt chuột đâu có bị cấm. Muốn vào cái tủ này chỉ có cách phá khóa. Sau đó xảy ra chuyện gì thì chẳng liên quan tới tôi.”
“Luật đâu có xử trộm cắp bằng án tử. Anh lấy quyền gì mà…”
“Khi bảo vệ tài sản của mình, tôi tự đặt luật.”
Giọng ông trầm và gằn như một con chó dữ sợ mất khúc xương.
“Họ chỉ lấy chút rượu thôi,” bà van nài. “Có khi chỉ là mấy cậu trai nghịch ngợm. Họ đâu phá hoại gì nghiêm trọng.”
“Không phải chuyện bao nhiêu tiền. Bị cướp năm đô hay một trăm đô cũng thế thôi. Trộm là trộm.”
Bà cố lần cuối.
“Ta sẽ không quay lại đây cho đến mùa xuân. Em không chịu nổi ý nghĩ cái bẫy chết người đó nằm chờ suốt mấy tháng. Nếu có chuyện gì xảy ra với chúng ta thì sao? Sẽ chẳng ai biết.”
Ông bật cười.
“Cứ thử vận may vậy. Tôi làm giàu nhờ dám liều. Nếu tôi chết, em muốn làm gì thì làm. Mọi thứ sẽ là của em.”
Mabel hiểu không thể lay chuyển ông. Trong kinh doanh cũng như trong đời sống, Judson luôn lạnh lùng và tàn nhẫn. Mọi việc phải theo ý ông.
“Tôi sẽ đi bộ xuống nông trại chào tạm biệt,” bà nói khẽ. “Anh đón tôi ở đó.”
Bà đã quyết định sẽ kể cho vợ Alec. Phải có ai đó biết.
“Được thôi, em yêu. Đừng lo cho tên trộm đáng thương. Chẳng ai bị hại nếu hắn không đáng bị.”
Khi bà bước xuống lối mòn, Judson định đóng cửa tủ, nhưng chợt nhớ đôi ủng săn còn để ngoài hiên. Chúng phải được cất vào tủ. Ông để cửa mở rồi quay ra chiếc bàn gỗ nặng nơi đặt đôi ủng cùng túi xách và áo khoác.
Alec từ phía hồ đang đi lên, vẫy tay chào từ xa.
Một con sóc chuột nghe tiếng bước chân nặng nề liền bỏ lại hạt sồi đang tha dở và biến mất vào khe tường.
Judson bước tới, vô tình giẫm lên hạt sồi ấy. Chân ông trượt khỏi mặt sàn. Đầu ông đập mạnh vào cạnh bàn trước khi ngã xuống.
Vài phút sau, ông dần tỉnh lại. Cánh tay rắn chắc của Alec đang đỡ đầu ông ngoài hiên, giọng nói hiền hậu vang lên.
“Ngã không nặng đâu, ông Webb. Không chảy máu gì cả, chỉ choáng chút thôi. Nào, uống cái này đi, sẽ tỉnh táo lại ngay.”
Một chiếc ly nhỏ được đưa lên môi ông.
Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Judson uống cạn.
Comments
Post a Comment